highlight zone
category news

Tản mạn: Cái tóc là góc con người

Tản mạn: Cái tóc là góc con người

Ai cũng biết góc con người còn có thêm “cái răng” nữa. “Cái răng cái tóc là góc con người” là câu tục ngữ xưa nói về vẻ đẹp. Người xưa đề cao việc chăm sóc răng và tóc đến mức chỉ nhìn vào đấy là có thể đánh giá được nhan sắc, thậm chí cả tính cách nữa.

Tản mạn: Bên núi Phja Bjooc

Tản mạn: Bên núi Phja Bjooc

Để đến hồ Ba Bể, chúng tôi phải đi men theo những dãy núi sừng sững, trải dài từ chân đỉnh Phja Uăc, dưới là thung lũng, bạt ngàn ruộng nương. Trên đường, nhạc sĩ Nông Quốc Bình chỉ tay ra phía trước, bảo: “Đây là núi Phja Bjoóc, tiếng Tày tức là núi Hoa”.

Chuyện dọc đường: Những vết roi

Chuyện dọc đường: Những vết roi

Bia ôm karaoke ở Sài Gòn - chừng 10 năm trước - cái loại hình bia bọt này thịnh vô cùng. Nốc bia vào là hoa tay múa chân, hát hò lung tung, hát thì dở mà múa minh họa với các cô gái phục vụ thì hay.

Tản mạn: Lời của bề trên

Tản mạn: Lời của bề trên

“Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời” - đang chống cằm ngắm nghía cái tựa sách của Du Tử Lê trong quán cà phê vỉa hè thì giật mình bởi tiếng rao “Bánh tiêu đơơơơi” với chất giọng xứ Nẫu đặc trưng.

Tản mạn: Thời của hoang phí

Tản mạn: Thời của hoang phí

Thực ra không có thời đại nào đáng gọi là thời của hoang phí. Cần kiệm hay hoang phí vừa là một cặp phạm trù triết học nhưng cũng vừa là một chu trình xã hội quay vòng đổi chỗ cho nhau liên tục. Vì thế không ai xứng đáng được gọi là kẻ cần kiệm hay hoang phí. Và dù cho có tác động đến thế nào vào cái vòng tuần hoàn ấy thì nó vẫn độc lập diễn ra theo quy luật của riêng nó.

Chuyện dọc đường: O Mơ

Chuyện dọc đường: O Mơ

O Mơ ở cạnh nhà mình. O lấy chồng xã bên, nghe đâu bị chồng đánh nên o trốn về, cùng bốn đứa con gái. O về làm một căn nhà nhỏ sát vách nhà mẹ đẻ - bà Hường.

Chuyện dọc đường: Nợ giang hồ

Chuyện dọc đường: Nợ giang hồ

1. Mỗi lần đi Châu Phi, tôi đều thấy hơi ấm của Lục địa đen cứ tỏa mãi sang mình. Cướp bóc, giết chóc, đói khát, dịch bệnh ở đâu chẳng biết.

Tản mạn: Một chuyện kinh dị

Tản mạn: Một chuyện kinh dị

Quê tôi có lệ sang cát vào cuối tháng 10. Khi đồng bãi gặt xong bắt đầu khô ráo. Đây cũng là mùa đêm đêm nhìn ra cánh đồng nơi nào cũng thấy có ánh lửa.

Chuyện dọc đường: Favorit nhẹ bay

Chuyện dọc đường: Favorit nhẹ bay

Câu chuyện này xưa rồi, chẳng can hệ gì tới hoa hậu Trương Hồ Phương Nga, nhưng mà, cứ xin kể hầu quý vị: Lần thứ nhất, anh đèo chị trên chiếc xe Favorit nhẹ bay. Lần thứ hai, chị vẫn ngồi sau chiếc xe Favorit nhẹ bay. Trời đổ mưa, họ đứng nép vào hiên phố bên những người qua đường, bình thản như một đôi tình nhân.

Tản mạn: Dầu cao “Sao vàng”

Tản mạn: Dầu cao “Sao vàng”

Không thể ngờ hộp dầu cao Sao vàng bé nhỏ giá bán chỉ có 2 hào trên toàn miền Bắc trước ngày thống nhất đất nước lại là mặt hàng dược phẩm đầu tiên (và hình như là duy nhất) được xuất khẩu khá mạnh trên thị trường Đông Âu. Có năm lên đến vài chục triệu hộp.

Chuyện dọc đường: Thầy của chúng mình đôi mắt trong xanh

Chuyện dọc đường: Thầy của chúng mình đôi mắt trong xanh

Mátxcơva, phố Mokhovaya, nhà số 9, thầy trưởng khoa Yassen N.Zassoursky, 27178 sinh viên tốt nghiệp. Tôi tin chắc rằng, khoảng 20 người Việt đang làm báo hay không còn làm báo, sống trong nước hay ngoài nước, khi đọc hai hàng chữ trên này cũng sẽ bồi hồi như tôi.

Tản mạn: Vàng da một thuở

Tản mạn: Vàng da một thuở

Trai trẻ của tôi, thời của những cuồng vọng và buồn vui không âu lo, không trách nhiệm ràng buộc, một quãng năm tháng rất dài đã bị mắc kẹt vào chốn đó tưởng chừng không thể nào dứt ra được. Da Vàng!

Tản mạn: Cây trên phố và phố trên cây

Tản mạn: Cây trên phố và phố trên cây

Đã nói đến cây ở phố thì dĩ nhiên là cây trồng có chọn lọc. Cây mọc tự nhiên trong thành phố có lẽ chỉ vài cây si, cây bồ đề ban đầu mọc kí sinh trên những cây khác. Sau đó dần tiêu diệt cây chủ để thế chỗ. Hà Nội là nơi trồng khá nhiều loại cây đặc biệt không có mặt trong rừng tự nhiên của Việt Nam. Và việc lựa chọn cây trồng cũng biến đổi theo hướng thời thượng trong từng giai đoạn.

Tản mạn: Tháng năm trùng điệp

Tản mạn: Tháng năm trùng điệp

Chẳng có lý do gì. Tự dưng ký ức như chiếc bè cứ thế mang mình đi... Tòa soạn chuyển về tòa nhà mới gần ngoại ô. Từ Đông Bắc lên họp. Đồng nghiệp hầu hết là người trẻ lạ, mình cũng thành lính lạ.
123