Nói về chủ đích của cô gái đeo kính cận đã bắt đi đứa con của mình, anh Trần Văn Hên - bố cháu Trần Minh Hoài - cho rằng thủ phạm đã có chủ đích ngay từ lúc thấy cháu nằm bên cạnh vợ anh là chị Trần Thị Minh Tâm vào khoảng 16h ngày 8.1.

Anh nói: “Khoảng hơn 16h, khi vợ tôi mới sinh được khoảng 1 tiếng đồng hồ thì chị ta đã bước vào khoa sản để thăm dò. Sau khi đi qua lại nhiều lần ở ngoài hành lang để quan sát những cháu bé được sinh ra tại đây, có thể thấy con tôi bụ bẫm, dễ thương nên chị ta để ý rồi thực hiện dã tâm bắt con tôi”.

 Cứ mỗi lần thấy ai đó bồng con trong bệnh viện, anh Hên lại không cầm được dòng nước mắt vì nhớ con.
Rất nhiều người thân của chị Tâm cũng cho rằng, do gia đình chủ quan trước vẻ hiền lành, dễ thương của cô ta nên không có biện pháp đề phòng. Anh Hên cũng cho biết khi cô ta lôi từ trong túi ra một hộp sữa dành cho trẻ sơ sinh rồi tặng cho vợ anh thì anh bắt đầu sinh nghi, nên hỏi cô ta là sao không mang cho cháu (cô gái này nói là đang đi chăm sóc bà chị dâu đang chờ sinh). Lúc đó cô ta nói là thấy cháu Hoài dễ thương nên tặng, xem như là món quà mừng cho hai mẹ con.

Trên đôi mắt vẫn còn đang sưng vì khóc liên tục hai ngày hôm nay, chị Tâm tâm sự: “Tôi mà biết cô ta có chủ tâm bắt con tôi thì nói làm gì. Đằng này, cô ta nói chuyện rất vô tư, tâm sự với tôi nhiều điều. Suốt đêm 8.1, tôi và cô ấy nói chuyện mãi đến khuya dù trước đó một người trong gia đình tôi có nhắc cô ta nên sang thăm chị dâu mình đang chuẩn bị sinh. Tuy nhiên, khi cô ấy nói là gia đình có đông người, chị dâu chắc mấy ngày sau mới sinh nên muốn kiếm ai đó nói chuyện cho đỡ buồn lúc chờ đợi thì mọi nghi ngờ của tôi và gia đình cũng mau chóng tan biến”.

Nỗi đau của cặp vợ chồng khốn khổ

Trong không khí chộn rộn và lời bàn tán của những sản phụ khác đang nằm ở khoa sản, anh Hên cứ đi đi lại lại trong sự sốt ruột. Mấy ai biết rằng, anh và chị đến với nhau bằng tình thương của những nguời xa xứ với nhau rồi nên duyên. Anh quê gốc ở Cần Thơ, lên thành phố mưu sinh bằng nghề phụ việc ép cọc bê tông cho mấy công trình xây dựng tại quận 7. Cách đây khoảng hơn năm rưỡi, anh nhận việc tại một công trình xây dựng cũng tại quận 7 này rồi bắt đầu gặp chị. Dẫu biết chị Tâm lớn hơn mình khá nhiều tuổi, nhưng vì cái tình nên anh và chị dắt nhau về chung sống trong căn phòng trọ tại phường Phú Mỹ. Chia sẻ với nhau từng đồng bạc tiền công ít ỏi của mình, anh chăm lo cho chị suốt 9 tháng mang thai lúc chị mất đi nguồn thu nhập 3 triệu đồng tiền công phụ quán cơm của một người quen.

Dù không cưới xin, nhưng do anh chị quá thương nhau nên gia đình hai bên cũng gật đầu ưng thuận. Ngày chị nhập viện để sinh cháu nội, cha mẹ anh Hên cứ liên tục gọi điện chúc mừng anh lên chức bố, chị được mẹ tròn con vuông. Niềm vui chưa kịp tày gang thì tai họa ập tới khiến cho những niềm hy vọng mới ngày nào hiển hiện nay đổi thành nỗi lo lắng trên khuôn mặt của hai con người khốn khổ đã hơn nửa cuộc đời.

Nói như lời anh Hoàng – anh em bà con của anh Hên - thì nếu như lâm vào hoàn cảnh này thì quả thật anh không tài nào chịu nổi. “Mấy anh thử nghĩ một điều đơn giản thế này, anh chị sinh một đứa con mà chưa kịp nhìn mặt, đặt tên mà kẻ nào đó bắt đi mất thì anh chị liệu có bình tĩnh được không? 

 "Bây giờ, chỉ mong mấy anh công an điều tra mau chóng mang được con của chúng tôi về, còn nếu không thì chắc vợ chồng tôi khó mà sống nổi bởi nỗi đau quá lớn".

Nhìn em tôi nó chạy đôn chạy đáo để tìm con, quả tình tôi muốn làm một điều gì đó để giúp em, nhưng lực bất tòng tâm vì không biết cháu Hoài giờ ra sao. Bây giờ, gia đình chúng tôi sợ nhất là kẻ gian mang cháu đi bán cho ai đó hoặc mang ra nước ngoài thì việc tìm kiếm sẽ cực kỳ khó khăn và lúc đó nỗi đau mất con sẽ mãi mãi là vết sẹo khó phai nhất trong cuộc đời của hai đứa em tôi”.

Đứng bên nhau cạnh chiếc giường phủ ga màu trắng, anh chị cứ thế khóc dù cũng chẳng còn nhiều nước mắt lăn trên đôi gò má khốn khổ của hai con người đến hơn nửa đời người mới được hưởng niềm vui được làm cha, làm mẹ. Anh Hên thổ lộ, do kinh tế gia đình quá khó khăn nên anh và chị chỉ tính nằm viện chừng 3 ngày sau khi chị sinh nở thì sẽ về lại phòng trọ. Tuy nhiên, khi con bị bắt mất thì những suy nghĩ đó tan biến, thay vào đó là sự thẫn thờ không chỉ của vợ chồng anh mà cả người thân hai bên nội ngoại.

“Bây giờ, chỉ mong sao cho mấy anh công an mau điều tra, mang con về cho chúng tôi chứ mỗi phút, mỗi giây trôi qua mà con vẫn bặt vô âm tín thế này thì chúng tôi sống sao nổi. Hồi tối, tôi và vợ đã cầu Trời khấn Phật mong sao cho ai đó thấy con tôi hay có định mua bán… thì làm ơn, hãy làm ơn mà mang trả lại cho vợ chồng tôi vì cháu chính là lẽ sống, là tính mạng của hai vợ chồng tôi. Xin anh nhắn giúp cho họ điều này anh nhé” – anh Hên nghẹn ngào.