Câu chuyện sống lưu lạc giữa rừng hoang suốt 40 năm của cha con ông Thanh giống như tiểu thuyết.

Ông Thanh nguyên gốc người Trà Lãnh, thuộc huyện Trà Bồng, bây giờ là Tây Trà.

Từ năm 1959, ông sơ tán lên xã miền núi cao Trà Khê, rồi chuyển về làng Trà Kem, xã Trà Xinh.

Ông Thanh có vợ, sinh được 2 người con thì nhập ngũ, tham gia bộ đội chính quy Quân khu 5. Sau 5-6 năm thì về lại quê, sinh thêm được thêm 2 người con nữa.

Những năm 1970, chiến tranh xảy ra ác liệt, vùng đất cách mạng Tây Trà như túi bom. Người chết, làng cháy khắp nơi.

Rồi một ngày, khi ông Thanh đi làm rẫy về, chứng kiến cảnh làng mình rực lửa, hố bom chi chít. Định chạy đi tìm người thân thì phát hiện cả mẹ ruột và 2 đứa con trai đầu của mình đã chết không toàn thây khi bị bom giội sập hầm. Cả 26 người trong căn hầm ấy không ai sống sót.

Đớn đau tột cùng, ông Thanh mất trí từ đó. Ông Thanh thường có biểu hiện tâm thần, nghe tiếng bom đạn là co rúm người, run lẩy bẩy rồi bỏ chạy.

 

Ông Hồ Văn Thanh - người đã sống trong rừng sâu gần 40 năm - đang được chữa trị tại Bệnh viện huyện Tây Trà (Quảng Ngãi).

Sống trong buồn đau thêm được thời gian ngắn ở ngôi làng tàn rụi vì bom lửa chiến tranh, ông Thanh đã bồng đứa con thứ ba bỏ làng đi sâu vào rừng, sống như người tiền sử từ đó.

Ông Thanh đi biệt tích, bỏ lại vợ là bà Hồ Thị Phương cùng đứa con út Hồ Văn Tri, lúc ấy mới 5 tháng tuổi.

Mòn mỏi chờ chồng con, rồi người đàn bà tội nghiệp này phải đi thêm bước nữa. Từ đó, làng  Trà Kem cứ đinh ninh rằng cha con ông Thanh đã chết, có thể do bom đạn hoặc bị thú rừng ăn.

Sống nơi rừng hoang, cha con ông Thanh đã tự chế tác nông cụ giống như người tiền sử. Họ tự lấy vỏ cây để đan áo, đóng khố, tự đánh đá để lấy lửa và làm nhà sống trên cây, hễ thấy người thì bỏ trốn.

Điều kỳ lạ là họ đã sống gần 40 năm trong rừng, thiếu gạo, muối, thuốc men… nhưng vẫn mạnh khỏe bình thường.

Hai "người rừng" này, một người đãng trí, một "hồn nhiên" như cỏ cây, họ đã có cuộc sống hạnh phúc giữa đại ngàn bao dung.

 

Một chiếc rìu thô sơ được cha con ông Thanh chế tác từ mảnh bom.

Rạng sáng ngày 7.8, đoàn người thanh niên trai tráng làng Nga và quân dân chính xã Trà Phong đã vào núi Apon, đến 11 giờ trưa thì đến nơi và đưa họ về tối 7.8.

Về đến làng, do thay đổi thời tiết đột ngột, nóng hơn ở rừng sâu nên sức khỏe ông Thanh nguy kịch, phải đưa ngay vào bệnh viện huyện.

Cả ngày và suốt đêm qua, ông Thanh không nói một lời, chẳng ăn miếng cơm nào. Còn Lang như nhân vật Tarzan bước ra từ phim, ngơ ngát sợ sệt, có lúc ngẫu hứng chạy nhảy, cười ngô nghê. Với tuổi này của Lang, ở làng Nga có thể anh đã có một gia đình đề huề con cái.

Bây giờ nhà ông Lâm luôn đông đúc ''khán giả''. Gia sản của cha con ''người rừng'' gồm 2 áo, 2 khố vỏ cây, các ống tre đựng hạt giống và bộ nông cụ thô sơ...; tất cả cứ như các hiện vật trong bảo tàng.

Duy chỉ có bộ đồ lính của ông Thanh và chiếc áo len của Lang mặc đi lúc gần 2 tuổi là còn mới toanh. Có lẽ, ông Thanh xem đây là 2 kỷ vật duy nhất còn lại để nhắc nhở họ về loài người. Ông gói cẩn thận bằng lá doong, cất kỹ trong ngôi nhà trên cây như báu vật.

 

Chiếc áo len của anh Lang mặc đi vào rừng gần 40 năm trước vẫn được người cha giữ cẩn thận.

Ông Biên đưa cái điện thoại cho Lang, anh sờ sờ rồi đưa lên nghe. Không biết tiếng Kinh, nhưng anh lim dim nghe "thương nhớ Đà Lạt ơi...." từ chiếc điện thoại di động, không biết có gợi điều gì về một ngày trở về lạ lẫm giữa thế giới này.

Ánh đèn flash lóe lên, anh vội quay mặt đi chỗ khác, không biết ánh chớp ấy có phải gợi lên một ngày bão dông nào đó trong rừng, với tiếng hú hoang dã (?); nhưng tôi tin rằng, từ đây, với cha con anh: "Rừng hoang ơi vĩnh biệt".

Một số hình ảnh mới cập nhật về cha con ông Thanh:

 

Anh Lang vẫn còn đóng khố khi mới được đưa về

 

Dụng cụ lao động của hai cha con anh Lang.

 

 

Hai chiếc áo tự đan của cha con anh Lang.

 

Anh Lang làm quen với chiếc điện thoại di động.

 

Sức khỏe của ông Thanh bị sa sút do chưa thích nghi kịp với sự thay đổi môi trường.