Huyền Thư đã quên rằng “Ai có biết trong tro còn lửa”.

Sự lắng dịu của dư luận, chẳng qua, người Việt vẫn quen “đánh kẻ chạy đi, không ai đánh kẻ chạy lại”, khi hay tin từ BCH Hội Nhà văn Hà Nội là Huyền Thư đã có lời xin lỗi.

Thế nhưng, lời xin lỗi đó khi mọi người được tận tường, thì dư luận lại là: Đầy kiêu ngạo, người thì lắc đầu “đã hết thuốc chữa”, người thì “chẳng thật tâm”, “phủ nhận sai lầm và mang tính thách thức”…

Tôi đã định không viết thêm gì về sự kiện Huyền Thư, nhất là sau khi trò chuyện ngắn ngủi với một thành viên BCH Hội Nhà văn Hà Nội.

Thôi thì, cũng chẳng ai “nắm tay từ sáng đến tối”, chẳng ai nói rằng, mình chẳng bao giờ mắc phải sai lầm, biết nhận lỗi và xin lỗi đã là…dũng cảm lắm rồi.

Nhưng, đọc xong lời xin lỗi của Huyền Thư, không chỉ riêng tôi, mà không ít người đã thấy Huyền Thư “khôn khéo” đẩy BCH Hội Nhà văn Hà Nội vào thế khó ăn khó nói với dư luận, khi ra quyết định thu hồi giải thưởng, mà Huyền Thư vẫn chưa hề nhận là đã “đạo” thơ của nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan.

Lại một lần nữa câu hỏi chưa có câu trả lời từ Hội Nhà văn Hà Nội: Ai đạo thơ ai? Có vội vàng không, khi ra quyết định thu hồi giải thưởng Sẹo độc lập.

Một thành viên BCH hội nói rằng, hiện tại, mọi chứng cứ đang chống lại Huyền Thư. Nhưng nữ thi sĩ họ Phan vẫn quả quyết trong thư xin lỗi rằng: Ngay lập tức chưa đủ chứng cứ xuất bản, in ấn tại nước ngoài để chứng minh, bảo vệ giá trị hợp pháp của tác phẩm gốc được viết từ năm 1996.

Trong khi BCH Hội Nhà văn Hà Nội lại: Hội đã xác minh rằng, Phan Huyền Thư không có bài thơ nào đã in ở nước ngoài có nội dung như bài Bạch Lộ.

Lại thêm uẩn khúc giữa Huyền Thư và Hội Nhà văn Hà Nội.

Huyền Thư chỉ cho là vướng mắc về bản quyền, chứ không hề “đạo” thơ.

Huyền Thư chỉ xin lỗi nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan vì có sự trùng lặp nội dung giữa hai bài thơ, làm nhà thơ Thường Đoan tổn thương và trải qua nhiều buồn bực.

Huyền Thư lại sớm quên rằng, cô nói rằng, chưa đọc Buổi sáng của Phan Ngọc Thường Đoan, nhưng đã nghe bài hát mà nhạc sĩ Phú Quang đã phổ thơ.

Tôi vội tìm bài hát Catinat cafe sáng, những câu thơ còn được giữ nguyên: Những gương mặt lạ quen/ Những giọt cà phê đen đặc/ Anh ngồi một mình/ Khuấy loãng thời gian/ Buổi sáng vẫn gọi em/ Nắng vẫn còn mê ngủ…

Và chẳng lẽ nghe bài hát Catinat café Sáng được công bố từ năm 2001 mà Huyền Thư lại không nhận ra Phú Quang đã đạo thơ mình?

Huyền Thư vẫn là một người đàn bà… "thép".

Còn tôi thì “té ngửa” khi đọc lời xin lỗi này.

Lá thư xin lỗi của Phan Huyền Thư

Tôi là Phan Huyn Thư, tác giả va chính thc được nhn Gii thưởng ca Hi nhà văn Hà Ni 2015 cho tp thơ So đc lp. Li xin li đu tiên tôi xin gi đến Ban chp hành HNVHN và Hi đng xét gii ca Hi cũng như toàn th các hi viên v s vic đáng tiếc xy ra quanh tác phm này ca mình. Và tôi xin tuyên b:

Vì những vướng mắc về bản quyền tác giả cho một bài thơ trong tập thơ được giải, tôi xin trả lại giải thưởng này để tránh những phiền phức dư luận tiêu cực về chất lượng giải thưởng, ảnh hưởng đến Ban chấp hành và các thành viên hội đồng xét giải, đồng thời để bảo vệ uy tín giải thưởng hàng năm của Hội Nhà văn Hà Nội - một giải thưởng đã có truyền thống về danh tiếng văn chương của mình.

Lời xin lỗi tiếp theo, tôi muốn công khai trước công luận xin dành cho nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan. Qua vụ việc trùng lặp nội dung giữa hai bài thơ, được biết chị đã có bề dày tác phẩm và tuổi nghề mà một hậu sinh như tôi không biết đến, đối với tôi, đó cũng là một niềm hổ thẹn, nhất là khi lại được biết đến chị trong tình huống trớ trêu này. Tôi xin lỗi chị về sự giống nhau của hai bài thơ này đã làm chị tổn thương và phải trải qua nhiều buồn bực.

Lời xin lỗi thứ ba, tôi muốn dành cho độc giả, bạn bè và các đồng nghiệp. Tôi đã làm các bạn thất vọng khi ngay thời điểm hiện tại xảy ra những thắc mắc của công luận và tác giả Phan Ngọc Thường Đoan về bài thơ “Bạch Lộ”, tôi chỉ có các bản thảo cũ mà ngay lập tức chưa có đủ chứng cứ xuất bản, in ấn tại nước ngoài để chứng minh, bảo vệ cho giá trị hợp pháp của tác phẩm gốc được viết từ năm 1996 của mình. Điều đó có thể khiến cho các bạn cảm thấy thất vọng vì đã trót yêu thích, quý mến, hoặc là kết bạn với một tác giả là tôi.

Lời xin lỗi tiếp theo, tôi muốn dành riêng cho các nhà báo trong báo giới. Không riêng gì trong lĩnh vực thi ca, ngay cả trong công việc viết lách kiếm sống hàng ngày, như viết đề cương, kịch bản phim tài liệu, không riêng gì cá nhân tôi, các nhà biên kịch phim tài liệu cũng đã có những lần phải tham khảo, sử dụng những tin thức, câu chuyện có thật mà các bạn đưa lên báo chí truyền thông như những chất liệu phụ trợ cho ý tưởng kịch bản phim của mình. Đó cũng là điều tôi cần cảm ơn và xin lỗi các nhà báo. Mặc dù, khi thực sự đi vào sản xuất rất ít khi những thông tin, dữ liệu đó được thực hiện.

Sau vụ việc đáng tiếc này xảy ra, ngay lập tức tôi sẽ phải rà soát lại toàn bộ các bản thảo tác phẩm của mình đã và chưa xuất bản để đi đăng ký tại Trung tâm Bản quyền Hội Nhà văn Việt Nam, tránh mọi sự cố về văn bản có thể xảy ra sau này.

Tôi cũng xin cam kết với tác giả Phan Ngọc Thường Đoan và các đơn vị xuất bản, từ thời điểm hiện tại cho tới khi tìm được chứng cứ có tính thuyết phục về mặt in ấn, xuất bản tại nước ngoài của bản thảo đầu tiên viết năm 1996, tôi sẽ không sử dụng bài thơ “Bạch Lộ” trong bất kỳ ấn phẩm nào hoặc khi tái bản tập thơ “Sẹo độc lập”

Tôi xin hứa sẽ cố gắng hết sức trong việc tìm kiếm các chứng cứ và văn bản thuyết phục nhất để bảo vệ cho tính hợp pháp về thời điểm sáng tác của bài thơ này.

Lời xin lỗi sau cùng, tôi xin dành cho gia đình mình. Để mọi người phải lâm vào sự tổn thương, suy sụp vì những gì xảy ra trên truyền thông mấy ngày qua, là điều tôi sẽ không bao giờ có thể tự tha thứ cho mình.

Tôi vô cùng xin lỗi.

Hà Nội ngày 20 tháng 10 năm 2015

(Theo Tiền Phong)