Nó giúp chúng ta đặt những người tài giỏi, có trình độ vào đúng vị trí dễ dàng hơn.

Nó cũng giúp thay thế những người ngồi ''nhầm ghế'' nhẹ nhàng và nhân bản hơn. Suy cho cùng, chuyện miễn nhiệm, bãi nhiệm là những chuyện vừa phức tạp, vừa tốn kém, lại thường xuyên làm mất thể diện của con người.

Ở các nước phát triển, việc từ chức là khá dễ dàng, vì văn hóa từ chức đã trở thành một phần của đời sống công. Văn hóa này lại được nuôi dưỡng trong một môi trường xã hội thuận lợi. Không làm quan, thì người ta có thể làm rất nhiều việc khác. Cựu Tổng thống Mỹ B.Clinton- khi còn đương chức- lương bình quân chỉ khoảng 200.000USD/năm. Nhưng khi thôi chức, ông có thể kiếm tới 300.000USD/giờ bằng cách làm diễn giả.

Như vậy, một giờ làm việc bằng lương tổng thống trong cả một năm rưỡi. Một vị bộ trưởng của Nhật từ chức cũng không có vấn đề gì quá lớn, vì vị này có thể ra làm chủ tịch cho một tập đoàn nào đó hoặc tham gia giảng dạy. Thực ra, kinh tế thị trường tạo ra muôn vàn những cơ hội cho những người có năng lực thật sự.

Một nền kinh tế tập trung, kế hoạch hóa thì hầu như không tạo ra nhiều cơ hội như vậy. Trong một hệ thống quản lý cứng và thành kiến thì sau khi từ chức, bạn sẽ rất khó tìm ra công việc thích hợp. Chẳng hạn như ở VN, nếu một vị quan chức nào đó xin từ chức, thì chắc gì đã dễ xin được việc mới; cho dù đó không phải là vị quan chức thuộc loại ngoài làm quan ra thì không biết làm gì khác. Chúng ta đang xây dựng nền kinh tế thị trường, vì vậy cơ hội việc làm cũng đang được mở ra nhiều hơn cho mọi người, trong đó có các quan chức. Chẳng hạn như trường hợp của một ông phó tổng giám đốc Đài Truyền hình VN.

Ông này từ chức nhẹ nhàng hơn vì ngay sau đó, ông ấy được nhận vào làm tại một công ty truyền thông tư nhân với mức lương cao hơn rất nhiều. Như vậy, ông ấy vẫn được làm chuyên môn yêu thích, được đóng góp cho xã hội, vì vậy chuyện từ chức của ông cũng dễ dàng hơn. Rất tiếc, không phải trường hợp nào cũng thuận lợi như vậy.

Một khía cạnh khác có thể làm nản lòng bất cứ ai muốn từ chức, đó là thủ tục. Nhiều khi anh cũng muốn từ chức, nhưng thủ tục miễn nhiệm phức tạp đến độ anh không còn muốn từ chức nữa. Một bộ trưởng muốn từ chức sẽ phải trải qua rất nhiều vòng xem xét, phê chuẩn, có khi còn phải trình ra Quốc hội bỏ phiếu miễn nhiệm… Như vậy quá nặng nề và quá mất thời gian, khiến ngay cả người có thiện chí xin từ chức cũng ngại. Thêm vào đó, quan chức của VN lên chức cao thường là do Đảng phân công, nếu từ chức thì cũng có nghĩa là chối bỏ sự phân công. Nút thắt này cũng cần được gỡ bỏ.

Để nuôi dưỡng văn hóa từ chức, điều đầu tiên là cần phát triển kinh tế thị trường, đặc biệt là phát triển khu vực kinh tế tư nhân, đồng thời cũng cần phát triển xã hội dân sự. Nếu được như vậy, thì ngoài những dãy ghế trong hệ thống công quyền, còn có rất nhiều cơ hội ở ngoài hệ thống đó.