Quả là một tuần có lắm chuyện khôi hài.

Thưa các bạn, các bạn có nhận thấy điểm gì chung giữa những câu chuyện không ít thú vị trong tuần?

Chẳng cần phải suy nghĩ nhiều đâu. Chỉ cần hiểu giản dị là những quan chức trên (và cũng không loại trừ còn nhiều quan chức như thế nữa) thật là vui tính.

Câu chuyện cái “trát khẩn” ở Kon Tum, về chuyện huy động “các bộ, ban ngành, UBND các huyện, thành phố, các đơn vị lực lượng vũ trang, các doanh nghiệp, trường học trên địa bàn” đi xem đấu bóng đá khiến người ta nhớ lại “tinh thần thể dục” từ thế kỷ trước của cụ Nguyễn Công Hoan.

Nhưng điều đáng nói là câu chuyện này, rút cục, đã có một cái kết “như phim hài”: Do “sơ suất” và đương nhiên “sơ suất” này là “của anh em”. Chắc là một cô cậu đánh máy nào đó.

Ở Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng - khu “di sản thế giới” - không có cô cậu đánh máy nào để đổ lỗi, Giám đốc vườn gãi đầu gãi tai thú nhận đã đưa sổ đỏ cho một doanh nghiệp để “xin” được chạy dự án từ nguồn vốn của nước ngoài. Trên Tiền Phong, ông giám đốc ''vui tính'' này cho biết doanh nghiệp đã cầm sổ đỏ từ 2 năm này ở Hà Nội, nhưng địa chỉ ở đâu thì ông “không nhớ”.

Một sự đãng trí hài hước. Nó chỉ không hài hước ở chỗ “sổ đỏ di sản thế giới” không phải là cái sổ đỏ tư gia. Bởi nếu là sổ đỏ tư gia, có lẽ, ít nhất vợ ông giám đốc chẳng bao giờ đưa không cho ai đó, ở đâu đó, từ suốt 2 năm nay mà lại chẳng nhớ.

Chuyện cần phí “bôi trơn”, nói đi nói lại mãi rồi, nhưng trường hợp Phong Nha-Kẻ Bàng đang cho thấy là cái lệ “bôi trơn” đã ngấm vào máu và khi ngay cả cơ quan quản lý cũng phải “chạy”, phải “xin”, phải “bôi trơn” thì cái tệ này nên coi là quốc nạn.

Ở thủ đô, cũng là phí ''bôi trơn'', đã có một phát ngôn vô cùng thẳng thắn: "Doanh nghiệp nói họ đi làm dự án ở đâu cũng có chi phí tiêu cực nhiều hay ít, những nơi khác có ''bôi'' thì ''trơn'', còn Hà Nội ''bôi'' cũng ''không trơn".
Người phát ngôn là Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị.

Chuyện phí ''bôi trơn'' ở Hà Nội dường như cũng được phản ánh chính xác trong  khảo sát của Ban Tuyên giáo Thành ủy. Ở hàng loạt các sở trực tiếp giải quyết các công việc hành chính, với dân, các chỉ số như tính quyết liệt giải quyết công việc chỉ đạt 28%; mức độ hài lòng đối với đội ngũ công chức tại các sở này đạt 26%.

''Bôi'' mà cũng ''không trơn'' thì rõ ràng, tỉ lệ 26-28% vẫn còn là rất đáng mừng.

Cũng là chuyện “nói thẳng”, Bộ trưởng Thăng đã chất vấn chuyện Tổng Giám đốc Vinalines Nguyễn Cảnh Việt đi công tác nước ngoài, rằng: “Đi Campuchia thì có cứu được Vinalines không?”.

Ông Việt quả là vui tính, ông đi công tác nước ngoài để vắng mặt trong một hội nghị họp bàn về tái cơ cấu doanh nghiệp.

Trong khi đó, cũng là chuyện vui, một “cái ghế to” cho chức “Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Việt Nam” thì lại không ai chịu ngồi.

Có lẽ không có gì khó giải thích lắm: Từ lâu, tòa trụ sở này đã biến thành sàn nhảy. Từ chuyện cái “trát khẩn” xem “cuộc thi đấu bóng đá” đã một lần nữa tái khẳng định “cò bóng đá” đã tuyệt chủng.