Trong rất nhiều giai thoại về giáo sư lừng lẫy Văn Như Cương, có chuyện sau khi tu nghiệp ở Liên Xô về, năm 1971, lương phó tiến sĩ không đủ ăn. Ông liền... nuôi lợn! Một con lợn, trừ tiền cám, giúp ông mỗi tháng kiếm được 70.000 đồng. Thật khôi hài, bằng đúng lương phó tiến sĩ! Ông vẫn nói đùa với khách đến chơi: Nhà có hai phó tiến sĩ. Cả hai cùng kiếm được 70.000 đồng mỗi tháng. Chưa một lần thấy vị giáo sư lẫy lừng đính chính câu chuyện này. Bởi lương phó tiến sĩ, lương những nhà giáo, đến giờ cũng còn “chưa đủ sống”, huống hồ những năm 70 của thế kỷ trước.

Ngay bây giờ, ở khắp các thành phố, thị  trấn, những phạm trù thuộc về “nội thành, nội thị”, các thầy cô giáo như GS Văn Như Cương, lớp công chức ba cọc ba đồng, những thị dân nghèo vẫn đang trông vào con lợn, con gà. Và trong vô vàn những sinh kế, thì việc nuôi con lợn, con gà, bằng việc tiết kiệm không gian sống- vốn đã ít ỏi- là một thứ lao động bất đắc dĩ, nhưng chính đáng; chỉ đừng để ảnh hưởng đến hàng xóm, vệ sinh chung.  

Vậy nên, dự thảo nói trên về tương lai (chắc khá xa) thì cần, nhưng hiện tại lại chưa thực tế!

Chưa nói đến việc người dân có đồng thuận hay không, nhưng câu chuyện phạt chó thả rông bất khả thi không khác bao nhiêu so với quy định cấm hút thuốc lá. Báo chí dẫn lời bà Chu Nguyên Thành - Phó Chủ tịch UBND huyện Thanh Trì (Hà Nội): “Việc xử phạt vi phạm hành chính đối với chó thả rông là rất khó thực hiện. Như trước đây, có nhiều đợt chúng tôi tổ chức tiêm phòng thôi cũng đã thấy khó, người dân bảo chó của tôi đấy, các ông, các bà bắt được thì tiêm. Trong khi, tiền thù lao cho cán bộ tiêm phòng chỉ có 3.000 đồng/một con chó, thì ai dám vào mà bắt, chẳng may nó cắn cho lại phải đi tiêm phòng thì khổ”.

Còn chuyện nuôi lợn, nuôi gà ở những trung tâm các thành phố lớn thì cấm là cần thiết, nhưng còn ở những vùng ngoại ô, những thị tứ, thị trấn, thị xã các tỉnh lẻ thì có lẽ chưa phù hợp; vì đa phần người dân nơi đây vẫn phụ thuộc vào nguồn thu nhập “phụ” nhưng lại khá quan trọng này.

Con chó, con gà, nhỏ thì bảo là chuyện  “kê cẩu”; chuyện vệ sinh, môi trường, nhưng lớn hơn thì đó là thứ gia súc, gia cầm  được người Việt nuôi cả ngàn năm nay. Nội thành, nội thị cần vệ sinh, cần khang trang, cần văn minh. Điều ấy quá cần và ai cũng mong mỏi; nhưng có lẽ, đó không thể là thứ văn minh mà không đoái hoài đến sinh kế của không ít người nghèo. Nhân gian vẫn nói: Được cái nọ thì mất cái kia. Nhưng thực tế cuộc sống vốn phức tạp, đôi khi không thể đánh đổi một cách quá sòng phẳng như vậy, mà nó cần một chính sách hợp lý, thuận tình.