Mẹ, tối qua trong cuộc điện thoại đó vẫn là tiếng thở dài, là những bóng gió xa xôi của mẹ, vì cái lẽ con vẫn cứ ung dung trước chuyện chồng con, gia đình. Như mọi khi, con chẳng chút buồn phiền, không thấy áp lực, lo âu hay nghĩ ngợi gì cả, có chăng là con chỉ cảm thấy ái ngại cho sự phiền lòng không cần thiết này của mẹ mà thôi. 
Con ước giá như mẹ có thể hiểu được: Hạnh phúc trên đời này ẩn giấu trong muôn hình vạn trạng, trong 1001 cách chứ không phải chỉ trong một vài mô hình, kiểu mẫu nào đó. Con không hiểu tại sao mẹ và rất nhiều người xung quanh nhìn những cô gái tuổi “băm” như tụi con là một cái gì đó hết sức có vấn đề. 
Tại sao cứ phải bắt ép mọi loài hoa đều phải bung nở và đâm hoa kết trái trong một cột mốc thời gian nhất định nào đó? “Trăm hoa đua nở” mà mẹ, có những giống hoa 3 tháng, có những giống 3 năm…nhưng cũng có những giống cần nhiều thời gian hơn thế. 
Đây không phải là vấn đề của cao - thấp, hoa quý - hoa thường… mà đơn giản chỉ là sự khác biệt trong bản chất của mỗi loài hoa. Với con, hành trang để bước vào hôn nhân cần thiết hơn, đó là một sức khỏe tốt, một công việc ổn định có thu nhập khá để đảm bảo kinh tế gia đình, nó còn là hệ giá trị sống, nhân sinh quan để con có thể sẵn sàng đối mặt với vô vàn những khó khăn và bất ngờ của hôn nhân. 
 Giá như mẹ có ở đây, con sẽ cho mẹ xem clip khá nổi tiếng của các cô “gái ế” Trung Quốc, để mẹ hiểu chúng con - những người con gái đang bị gắn cho cái mác “hàng tồn kho” thật sự họ đã sống và cảm nhận như thế nào, nó có thật sự bi thương như mọi người vẫn tưởng hay không. 
Con muốn bước vào hôn nhân trong tâm thế của một người thủy thủ, chứ không phải là một kẻ đi mua tờ vé số. Con biết, mẹ lo con gái ế chồng nhưng mẹ sẽ lo hơn khi con vội vã lấy chồng và tự “chôn sống” mình vào gia đình không hạnh phúc. 
Vậy nên, cứ yên tâm mẹ nhé!

Hà (Hà Nội)