Trả lời chất vấn của Đại biểu Quốc hội Trần Khắc Tâm, Thống đốc Nguyễn Văn Bình nói vui rằng ông tự nhận mình 8 điểm.

Nói câu chuyện “tôi với anh (Trần Du Lịch)”, thống đốc dẫn lại chuyện “cái ông tìm ra “bộ ba bất khả thi” được trao giải Nobel (lý thuyết nền tảng kinh tế học vĩ mô của nền kinh tế mở, khẳng định: Một quốc gia không thể đồng thời thực hiện cùng một lúc 3 mục tiêu chính sách kinh tế vĩ mô: 1- Ổn định tỉ giá. 2- Tự do hóa dòng vốn. 3- Chính sách tiền tệ độc lập) để phát biểu, cũng nửa đùa nửa thật: Hiện nay chúng ta phải vừa làm sao kiềm chế được lạm phát mà vẫn phải tăng trưởng. Tôi đã có lần nói đùa với Chủ tịch Quốc hội là em chỉ cần nửa giải thưởng Nobel cũng được, nếu em làm được một trong hai".

Sự thật là ông đã làm được nhiều việc, dù mới ngồi ''ghế nóng'' hơn 1/4 nhiệm kỳ. Đó là việc dẹp loạn chợ (vàng) đen, ổn định tỉ giá, kiềm chế lạm phát. Ông tự chấm mình 8 điểm cũng đúng. Ông “xin nhận nửa giải Nobel” cũng không sai. Chỉ có điều, để đạt được mục đích, không thể là sự “đi ngược lại logic cuộc sống”, không thể “làm suy giảm lòng tin” - như bình luận của thành viên Hội đồng Tư vấn tài chính tiền tệ quốc gia- Đại biểu Quốc hội Trần Du Lịch.

Bởi một thực tế không thể phủ nhận là cái “được” trong những điều thống đốc cho là thành công lại chưa mang lợi cho dân chúng. Đó là khoảng cách 3 triệu đồng giữa giá vàng trong nước và giá vàng thế giới. Đó là doanh nghiệp chưa tiếp cận được vốn. Chưa kể, 200.000 doanh nghiệp “đã không còn nộp thuế” năm 2011, 26.000 doanh nghiệp giải thể, phá sản năm 2012- điều mà thống đốc tuyên bố là “cái giá phải đánh đổi”. Rõ ràng, niềm tin của dân chúng vào sự an dân trên lý thuyết của các chính sách tài chính tiền tệ chưa được xác lập.

Không có niềm tin, sao có thể nói chuyện làm “tan băng” thị trường bất động sản. Không có niềm tin, làm sao vàng trong dân có thể “nung chảy thành tiền đồng”.

Giải Nobel thì không, nhưng nhân dân sẵn sàng tặng cho ông điểm 8+ nếu như những thành tích của thống đốc cũng hàm chứa trong đó lợi quyền và sự tâm phục của người dân.