Kể lại những thành tích bắt cướp của Minh Tiến cũng bằng thừa, vì anh chàng “hiệp sĩ” này đã quá nổi tiếng, quá quen thuộc với người dân Sài Gòn, cũng như trên cả nước v.v... Quen biết và từng có một số bài viết về “hiệp sĩ” Minh Tiến  từ năm 2005, mặc dù vậy, gặp lại Minh Tiến, tôi vẫn thấy còn nhiều điều phải viết. Trong đó, có những ước mơ  tưởng như rất đỗi bình thường; ấy vậy, nó lại  giằng xé, trăn trở khôn nguôi trong con người anh chàng “vác tù và hàng tổng” này…

Không thành chiến sĩ, nhưng vẫn là... “hiệp sĩ”

Năm 2005, khi biết được UBND TPHCM chọn Minh Tiến làm đại biểu của TP ra dự Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc tại Hà Nội, tôi đã tìm gặp Tiến ngay trong căn nhà mà vợ chồng Tiến thuê trên đường Gò Dầu, quận Tân Phú. Lúc đó Tiến đã ao ước: “Em chỉ mong ước có 3 điều: Một là được làm chiến sĩ công an (làm lính suốt đời luôn, chứ không làm sếp) để được thoả sức săn bắt cướp một cách đàng hoàng, có chức năng, thẩm quyền; chứ không... nghiệp dư như bây giờ.

Hai là giá như được Nhà nước cho thuê một căn nhà nhỏ, giá rẻ, để có chỗ ở ổn định, vợ con bớt khổ cực, bản thân yên tâm đi bắt cướp. Điều cuối cùng là thành lập được một tổ săn bắt cướp để góp phần giữ gìn an ninh – trật tự địa bàn TP”. Với điều ước thứ nhất, đã có lúc Tiến gần... chạm được, khi nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt – do khâm phục tài săn bắt cướp hết sức khôn ngoan và dũng cảm của Minh Tiến – có thư gửi lãnh đạo Công an TPHCM  đề nghị xem xét đặc cách kết nạp Tiến vào lực lượng công an bắt cướp.

“Hiệp sĩ” Nguyễn Văn Minh Tiến bên một “rừng” giấy khen, bằng khen vì thành tích bắt cướp.

Tuy nhiên, có nhiều quy định ngặt nghèo trong tuyển dụng người vào lực lượng vũ trang, dẫn tới điều ước thứ nhất là trở thành chiến sĩ công an của Minh Tiến không thành. Song, không vì thế mà lòng nhiệt huyết săn bắt cướp trong con người anh chàng “hiệp sĩ” này nguôi cạn. Ngược lại, không là chiến sĩ, Minh Tiến vẫn  là... “hiệp sĩ” của người dân. Tiến vẫn  từng ngày trên chiếc xe gắn máy “độ nòng” rong ruổi khắp TP để bắt cướp. Dường như tháng nào “hiệp sĩ” Minh Tiến cũng bắt vài vụ cướp giật tư trang, túi xách người đi đường của những tên cướp; thậm chí, có thời điểm, tôi đọc trên báo thấy một mình Minh Tiến bắt 2 – 3 vụ cướp trong một tuần, với 3 – 5 tên cướp bị Tiến đuổi bắt, khoá tay giao tận tay công an địa phương...

Bất ngờ vào năm 2008, sau cái chết của nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt, “hiệp sĩ” Minh Tiến gọi điện cho tôi báo: “Em sẽ không bắt cướp nữa”. Rất ít người biết, từ lâu lắm, Tiến đã xem bác Sáu Dân (Võ Văn Kiệt) như một người cha tinh thần. Tiến tâm sự với tôi: “Em còn nhớ hoài câu nhắn gửi mà bác Sáu Dân căn dặn em tại Đại hội Thi đua năm 2005 ở Hà Nội rằng: “Con có cái sở trường bắt cướp là rất đáng quý. Không phải ai trong xã hội cũng có được cái tài ấy như con. Vì vậy, con phải hết sức khôn ngoan, thận trọng khi bắt cướp, vì bọn cướp rất hung hãn. Làm gì cũng phải bảo vệ an toàn tính mạng cho mình và cho cả gia đình, người thân...”.

Nay, bác ấy không còn nữa, em thấy hụt hẫng quá, không thiết làm gì nữa...”. Có ai biết, suốt những ngày diễn ra tang lễ nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt, “hiệp sĩ” Minh Tiến túc trực thường xuyên... ngoài cổng Dinh Thống Nhất, mắt không ngừng dõi vào trong... Ngày tiễn đưa bác Sáu Dân về nghĩa trang Lạc Cảnh, Minh Tiến chạy xe gắn máy một mình, theo đuôi đoàn người ra tận nghĩa trang. Xong, về nhà Tiến thông báo cho tôi sẽ... bán xe, không bắt cướp nữa. Tôi liền viết ngay một phóng sự trên Báo Lao Động, về việc “hiệp sĩ” Nguyễn Văn Minh Tiến “gác kiếm” không bắt cướp nữa. May mắn, qua bài báo, bà Phạm Phương Thảo – Chủ tịch HĐND TPHCM - đã xuống tận nhà an ủi, động viên Minh Tiến tiếp tục góp phần bảo vệ an ninh trật tự cho người dân TP. Cảm kích trước sự quan tâm của lãnh đạo TP, Minh Tiến nói với tôi: “Em sẽ không bỏ cuộc, sẽ tiếp tục bắt cướp...”.

Vậy là sau đó, hàng chục vụ bắt cướp đã được Minh Tiến thực hiện. Lòng dũng cảm, sự hy sinh và tấm gương dấn thân của chàng trai này càng lên đỉnh điểm vào một ngày giữa năm 2009, trong lúc truy bắt 2 tên cướp, “hiệp sĩ” Minh Tiến đã bị té xe, bị trọng thương. Khi người dân đưa Tiến vào bệnh viện, với xương hàm bị rạn, gãy 4 cái răng, xoang mũi chấn thương, mặt mũi bầm giập máu..., ai cũng nghĩ anh khó qua khỏi.

Tuy nhiên, may mắn vẫn đến với Tiến. Hàng trăm người tới thăm “hiệp sĩ”, lãnh đạo Công an TP, Bộ Công an và Phó Chủ tịch UBND TP Nguyễn Thành Tài cũng đích thân vào tận bệnh viện thăm Minh Tiến. Sau này tai qua nạn khỏi, Tiến tâm sự với tôi: “Dù em không đạt được nguyện ước trở thành chiến sĩ công an, nhưng mỗi khi nghĩ tới lời căn dặn của bác Sáu Dân, sự tín nhiệm của lãnh đạo TP và lòng yêu thương của biết bao người dân, nên em như được tiếp thêm sức lực, tiếp tục đứng dậy để làm cái việc bắt cướp”.

Nhiêu khê... 2 điều ước sau cùng!

Thu – người vợ hiền hậu của Minh Tiến – nói với tôi: “Có người bảo anh ấy... dại, tự dưng “ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng”... Bắt cướp như sung mà  đời sống gia đình thiếu trên, hụt dưới, quanh năm ở nhà thuê. Nhưng em bỏ ngoài tai hết, biết nói sao được. Miễn sao anh ấy không làm gì sai, anh ấy dấn thân để giúp người, sao lại chê trách? Hãy đặt mình là nạn nhân của kẻ cướp sẽ thấu hiểu ý nghĩa việc làm của anh ấy. Cho dù hiện tại, anh ấy vẫn chưa lo được chốn nương thân cho tổ ấm của mình”.

Thật vậy, nhiều lần tôi đến căn nhà thuê của Tiến ở đường Gò Dầu, quận Tân Phú và mới đây nhất, Tiến đưa cả gia đình về thuê một căn nhà ọp ẹp trên đường Nguyễn Trọng Tuyển, quận Phú Nhuận; tôi không khỏi chạnh lòng, vì chỗ ở của gia đình “hiệp sĩ” bắt cướp vẻn vẹn hơn... 20m2, hôi hám, ẩm mốc vô cùng. Hai bức tường nhà không đủ để Tiến treo hàng trăm giấy khen, bằng khen... mà Nhà nước và các cơ quan chức năng, đoàn thể trao tặng. Chả trách, ước mơ về một căn nhà đã luôn giày vò tâm can Minh Tiến nhiều năm liền. “Càng ngày em càng thấy rằng, để có được căn nhà cho gia đình mình sao khó quá! Em mơ, giá như chính quyền cho em thuê một căn hộ nào đó của Nhà nước, với giá phải chăng, thì quý biết bao”. Hiện tại, ngoài việc lo cơm áo hằng ngày, vợ chồng Minh Tiến phải trả tiền thuê nhà 3 triệu đồng/tháng. Đó là khoản tiền lớn đối với vợ chồng “hiệp sĩ”.

Tháng 6.2009, Phó Chủ tịch UBND TPHCM Nguyễn Thành Tài từng chỉ đạo UBND quận Tân Phú giải quyết cho “hiệp sĩ” Minh Tiến thuê nhà ở. Song, chỉ đạo là vậy, để biến chỉ đạo ấy thành hiện thực, sao khó quá. UBND quận Tân Phú lấy lý do “UBND quận không được bàn giao quỹ nhà trống dùng để giải quyết cho thuê đối với cán bộ, công chức, chiến sĩ và nhân dân có nhu cầu thực sự khó khăn về chỗ ở”. Tuy nhiên, UBND quận Tân Phú có văn bản gửi Sở Xây dựng đề xuất hỗ trợ nhà ở xã hội cho các đối tượng trên, với danh sách 7 cán bộ, chiến sĩ. Nay, với trường hợp “hiệp sĩ” Minh Tiến, quận Tân Phú đề nghị cho Minh Tiến vào danh sách các đối tượng cần được thuê nhà ở xã hội, để Sở Xây dựng TP xem xét. Ấy vậy, từ tháng 7.2009 đến nay, điều ước thuê nhà ấy của “hiệp sĩ” vẫn... mù khơi, chưa thấy cơ quan nào quan tâm giải quyết.

Gần đây nhất, thấy tỉnh Bình Dương cho phép tổ chức câu lạc bộ phòng, chống tội phạm hay quá, Nguyễn Văn Minh Tiến  nhanh nhảu làm luôn “đề án” xin Công an TP cho thành lập câu lạc bộ phòng, chống tội phạm, với khoảng 17 thành viên, do Minh Tiến đứng đầu. Ai cũng biết việc tổ chức ra câu lạc bộ, với những con người dũng cảm dám xả thân bảo vệ an ninh - trật tự, trấn áp tội phạm như “hiệp sĩ” Minh Tiến là quá tốt; việc câu lạc bộ trên ra đời sẽ không khó khăn gì. Tuy nhiên, không hiểu tại sao, nhiều tháng qua, cơ quan chức năng TPHCM vẫn chưa cho phép câu lạc bộ ra đời? Đây là điều ước cuối cùng mà “hiệp sĩ” Minh Tiến còn đặt rất nhiều kỳ vọng. Thế nhưng, không biết tới bao giờ điều ước cuối cùng về câu lạc bộ phòng, chống tội phạm ấy mới trở thành hiện thực?

Trong những ngày tháng 6, mưa xối xả khắp các hang cùng ngõ hẻm của TPHCM. Theo “hiệp sĩ” Minh Tiến đi tuần, rong ruổi rình bắt tội phạm, mới thấy ngọn lửa nhiệt huyết, lòng say mê bắt cướp trong con người chàng trai này... vẫn cháy như thuở nào và ào ạt không kém những cơn mưa đang xối xả... Không một lời than thở, “hiệp sĩ” Minh Tiến đã làm đủ mọi nghề (cò xe, cò nhà, bán loa thùng, chạy xe ôm...) vừa lo tiền nuôi vợ con, vừa lo tiền mua xăng đổ vào xe để đuổi bắt cướp.

Nổi tiếng, có rất nhiều người biết đến như một tấm gương bắt cướp dũng cảm; nhưng có mấy ai hiểu và thấu được tấm gương ấy cũng phải đối mặt với cơm áo gạo tiền, cũng gặp bao nhiêu khó khăn, thiếu thốn trong cuộc sống... Và ngay thời điểm 3 điều ước giản dị trên vẫn chưa một điều ước nào trở thành hiện thực, thì: “Em vẫn không nề hà, vẫn “giữa đường thấy chuyện bất bằng chẳng tha”. Bắt cướp đã ăn vào máu thịt em rồi” – Minh Tiến nói với tôi như vậy. Song với tôi, bất chấp 3 điều ước trên của Minh Tiến có không thành hiện thực, thì chỉ riêng việc cái ước nguyện luôn giữ mình là “hiệp sĩ” của người dân, “hiệp sĩ” giữa đời thường,  đã là một diễm phúc vô giá cho Nguyễn Văn Minh Tiến, mà không phải ai cũng có được.

Cao Nguyễn Hoàng Hưng