Trước khi tuyên án, HĐXX đã điểm qua những tình tiết quan trọng liên quan đến vụ án. Theo đó, nhiều "điểm mờ" của vụ án đã được làm rõ.

HĐXX cho rằng việc mua ụ nổi 83M đã 43 tuổi, cũ nát được cho là trách nhiệm thuộc về nhóm các bị cáo là cán bộ Vinalines và cán bộ Cục Đăng kiểm Việt Nam. Còn hành vi giúp sức để nhập khẩu, thông quan ụ nổi được quy cho nhóm bị cáo là cán bộ Hải quan Vân Phong - Khánh Hòa.

Chủ tọa phiên tòa dẫn lại nhiều lời khai của các bị cáo tại các bút lục để thấy nhận thức chủ quan của các bị cáo đều hiểu ụ nổi phải quản lý theo quy phạm của tàu biển. Thực tế ụ nổi 83M rất cũ nát, không đủ điều kiện mua, nhập khẩu, thông quan ụ.

Khi thực hiện dự án mua ụ nổi 83M, các bị cáo đã không thực hiện đúng quy định về đấu thầu như mời thầu, chào giá. Trách nhiệm đầu tiên của việc này thuộc Dương Chí Dũng, Mai Văn Phúc, Trần Hữu Chiều, Mai Văn Khang - tòa cho rằng nhận định này là đúng.

 Bị cáo Dương Chí Dũng và các đồng phạm đứng nghe toà tuyên án.

Hành vi của các bị cáo đã gây thiệt hại cho nhà nước, việc xác định tội danh của các bị cáo là cố ý làm trái, buộc bồi thường về thiệt hại gây ra tòa cho là đúng.

Việc loại trừ trách nhiệm của các bị cáo là cán bộ hải quan Vân Phong từ những phân tích ụ nổi không phải là tàu biển, tòa cho là không hợp lý. Luật Hàng hải đã quy định ụ nổi là một cấu trúc nổi di động phải quản lý theo quy phạm của tàu biển.

Chủ tọa phiên tòa nhắc lại quan điểm bào chữa của các luật sư. Qua tài liệu thu thập được là bản tuyên thệ của ông Goh Hoon Seow, các luật sư của Dương Chí Dũng cho rằng các thông tin thể hiện Dương Chí Dũng không hề liên lạc, trao đổi, thỏa thuận với ông này về việc ăn chia tiền lại quả ụ nổi.

Luật sư cũng cho rằng cơ quan điều tra chưa xác định được người đứng ra thỏa thuận ngày 7.7.2007 tại Nga về việc ăn chia tiền mua ụ nổi mà cơ quan tố tụng lại quy buộc Dương Chí Dũng là người chủ mưu trong hành vi tham ô tài sản là không đúng.

Quan điểm của đại diện VKS bác kháng cáo kêu oan của Dương Chí Dũng, Mai Văn Phúc; đồng thời đề nghị giữ nguyên mức án sơ thẩm về cả 2 tội danh tham ô tài sản, cố ý làm trái, áp dụng các điều khoản khác để tăng trách nhiệm bồi thường dân sự với 2 bị cáo.

Kiểm sát viên cũng đề nghị giữ nguyên quyết định kê biên các tài sản đảm bảo, có xem xét đến quyền lợi của bà Phạm Thị Mai Phương (vợ Dương Chí Dũng) đối với căn nhà 2 vợ chồng đang ở và khoản tiền chị P.T.T khai đã bỏ ra để cùng mua căn hộ Sky City.

Đề cập phần tội tham ô tài sản, tòa cho rằng, việc xác minh từ Nga cho thấy, trước khi ký hợp đồng với Vinalines, chủ sở hữu ụ nổi đã ký thỏa thuận với công ty AP của Singapore và đơn vị trung gian thứ 3 là công ty Global Success (GS) với nội dung ăn chia khoản tiền 9 triệu USD bán ụ nổi, trong đó giá gốc của ụ chỉ 2,3 triệu USD. Từ khoản 4,3 triệu USD đổ về cho GS, 1,666 triệu USD đã được chỉ định để công ty AP chuyển về cho công ty Phú Hà - công ty của em gái bị cáo Trần Hải Sơn.

Sau 5 ngày nhận được đủ khoản 9 triệu USD thanh toán ụ nổi, công ty AP đã chuyển khoản "lại quả" 1,666 triệu USD về cho Phú Hà. Em gái Trần Hải Sơn đã rút tiền, quy đổi được hơn 28 tỷ đồng.

Sau khi nghị án, Hội đồng xét xử quyết định:

Y án tử hình Dương Chí Dũng về tội Tham ô tài sản, 18 năm tù về tội Cố ý làm trái, tổng hợp hình phạt: Tử hình.

Y án tử hình Mai Văn Phúc về tội Tham ô tài sản, 18 năm tù về tội Cố ý làm trái, tổng hợp hình phạt: Tử hình.