Theo án sơ thẩm, khoảng 14h ngày 4.3.2013, Vinh sang nhà anh N.P.L và chị M.N.L.T ở phường Bình Hòa, thị xã Thuận An chơi. Khi Vinh ra về, cháu N.T.T.H (SN 2009) đòi sang nhà Vinh chơi thì được mẹ là chị T đồng ý.

Khi về nhà Vinh, cháu H nói cho cháu đi vệ sinh thì Vinh cho cháu H ra trước nhà để đi vệ sinh. Trong lúc này, dục vọng nổi lên, Vinh muốn thực hiện hành vi giao cấu với cháu H. Đợi cháu H đi vệ sinh xong, Vinh bế cháu vào nhà rồi thực hiện hành vi đồi bại với cháu H.

Sau khi thỏa mãn, Vinh để cháu H tự mặc đồ lại rồi dẫn cháu về nhà. Thấy con gái có biểu hiện lạ, chị T gặng hỏi thì cháu H kể lại cho mẹ nghe. Kiểm tra thân thể cháu H, chị T nghi ngờ Vinh thực hiện hành vi phạm tội hiếp dâm với con mình nên trình báo cơ quan công an địa phương.

Tại phiên tòa sơ thẩm, Vinh khai nhận hành vi phạm tội. Lĩnh mức án 14 năm tù từ TAND tỉnh Bình Dương, Vinh làm đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt lên Tòa phúc thẩm - TAND Tối cao.

Tuy nhiên, tại phiên phúc thẩm tối cao ngày 28.10, Vinh một mực kêu oan, nói là do nhận thức về pháp luật kém, trình độ văn hóa mới chỉ lớp 1 nên làm đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt, chứ không biết làm đơn kêu oan như quy định của pháp luật.

Cho rằng mình bị oan, không thực hiện hành vi giao cấu với cháu H, bản thân bị ép cung nên đã ký vào các biên bản lấy lời khai tại Cơ quan CSĐT…, Vinh một mực phủ nhận mọi hành vi mà Viện KSND tỉnh Bình Dương cáo buộc. Luật sư của Vinh cũng cho rằng thân chủ của mình không phạm tội hiếp dâm trẻ em như cáo buộc, nếu có thì chỉ phạm tội dâm ô trẻ em với những hành vi mà bị cáo đã thực hiện với cháu H.

Sau khi xem xét quan điểm của vị đại diện Viện KSND Tối cao tại tòa, xét những lời khai của Vinh thể hiện qua những biên bản lấy lời khai tại cơ quan công an, lời khai tại tòa sơ và phúc thẩm…, HĐXX cho rằng bản án mà tòa sơ thẩm tuyên là có cơ sở, không oan sai nên đã tuyên bác đơn kháng cáo xin giảm nhẹ, bác lời kêu oan của bị cáo, lời đề nghị hủy án sơ thẩm của luật sư bào chữa cho bị cáo, tuyên y án sơ thẩm như đã nêu trên.