Mấy tháng trước đây vào muà hè, lúc còn đang bị thất nghiệp, mỗi sáng tôi thường ra sân vận động gần nhà để đi bộ cho thoải mái và hít thở không khí trong lành. Vòng sân rất rộng đi giáp vòng sân cũng phải hơn nửa tiếng. Ngày thường trong tuần rất ít ai đi chỉ vài khuôn mặt quen thuộc, thường là người có tuổi. Đi bộ một mình trong sân vắng cũng buồn. Mỗi lần chạm mặt nhau chỉ có cái gật đầu hay tiếng chào là xong, đường ai nấy đi tiếp!
Bỗng có một ngày, tôi để ý thấy một người đàn ông có tuổi, dáng gầy nhưng còn rất khoẻ, da rám nắng, thường hay mang mắt kính râm, đội nón có vành và hay mặc quần sọt cắt ngắn, đằng túi quần sau luôn luôn có chai nước. Tôi để ý thấy ông rất vui tính, mỗi lần gặp người đi tới ông đều mỉm cười chào hỏi vui vẻ. Sau đó nhiều lần tôi đánh bạo hỏi xem có đi chung được với ông cho vui không thì ông vui vẻ nhận lời. Thế là từ đó sáng nào cũng vào khoảng mười giờ, tôi lại đi chung giáp vòng sân với ông.
Ông tên là Richard và cho biết mình ở tiểu bang Arizona lên trên tiểu bang Washington này mỗi năm vào mùa hè ở nhà con để tránh cái nóng thiêu người của vùng sa mạc ở dưới đó. Ông tự lái xe, vừa chạy vừa nghỉ lại đêm, từ chỗ mình ở lên tới Lacey này mất khoảng sáu tiếng với chiếc xe Toyota Corolla đời chín mươi của mình. Bấy nhiêu đó đủ làm tôi phải nể phục ông. Ông đã về hưu, trên bảy mươi tuổi và hiện đang sống với vợ ở thành phố Yuma, gần biên giới Mexico. Qua câu chuyện hằng ngày, tôi nhận thấy ông rất cởi mở và thân mật với với mọi người. Ông thích nói đùa qua những mẩu chuyện nhỏ đầy tính cách xây dựng và lạc quan. Có lần tôi nói đùa với ông là tôi sẽ giới thiệu một bà cho ông thì ông cuời vui nói:
- Được! Nhớ nhé!.
Hay có lần trong lúc quá cao hứng, tôi trêu ông:
- Tôi sẽ chở ông tới khu đi bộ khỏa thân, ông chịu không?
Ông cười to trả lời:
- OK! When is that? (Được! Để lúc nào đó?).
Con người của ông vui vẻ và trẻ trung.
Tôi mời ông lại nhà chơi và đãi ông món chả giò do vợ tôi làm. Ông ăn và khen ngon quá nên trước khi ông về, tôi gói tặng ông thêm vài cuốn. Lần sau ông đến chơi và có vợ tôi ở nhà. Ông xem vợ tôi như con và điều đó làm cho nàng rất mến ông. Qua những lần chuyện vãn, ông cho tôi biết khi còn ở nhà, phần lớn thời gian bà thêu các mẫu chữ và mẫu vẽ trên máy. Bà có cả bộ máy thêu tân tiến trong nhà. Còn ông thì chuyên làm mền đệm bông vá từng miếng lại với nhau, tiếng Mỹ gọi là “quilt”. Tôi nghĩ cũng lạ là việc này cần sự tỉ mỉ và kiên nhẫn, vậy mà sao ông lại làm đươc cũng lạ. Ông cho biết là ông làm để tặng người thân và quen đã nhiều năm nay rồi. Tôi nói đùa, nửa chơi nửa thiệt, với ông:
- Lần tới ông lên nhớ cho tôi một cái quilt nhé…
Vài tuần sau ông trở về Arizona. Tôi vẫn thường xuyên liên lạc với ông bằng điện thoại.
Mùa hè năm sau.
- A! Ông lên đây hồi nào vậy? Tôi điện thoại hỏi.
- Hê! Tom! (ông gọi tôi bằng tên Tom) Khoẻ không? Tôi lên hồi tuần rồi và đang ở nhà đứa con trai ở Lacey này đây. Tôi có đem tấm quilt tặng vợ chồng bạn đây.
- Thiệt vậy hả? Cảm ơn ông quá. Chừng nào ông lại nhà tôi?
- Trưa nay, khoảng mười một giờ được không?
- Yes, ok brother! (Tôi thân mật gọi ông là “brother”).
Khoảng mười một giờ, tôi nghe tiếng gõ cữa. Ông tới. Tôi chạy ra mở cửa thì thấy ông  đứng trước cửa, tay cầm một bịch nylon, lớn và nặng:
- Come in brother. Good to see you again! (Mời ông anh vào nhà. Rất vui vì gặp lại ông).
 Bước vào nhà ông nói liền:
- Đây là tấm quilt tôi làm mấy tháng qua để tặng hai bạn đó.
Ông mở cái bịch ra. Trước mắt tôi là một tấm quilt phải nói là “đồ sộ” với những mảnh quần jeans được chắp vá lại với nhau một cách rất mỹ thuật và rất công phu. Những mẫu vải thật đẹp cắt từ những cái quần jeans, đường may thật khéo, ăn khít vào nhau không đùn chỉ hay bị lỗi. Phải công nhận đây là một đại công trình nghệ thuật mà ông đã bỏ ra nhiều tháng trời để hoàn thành. Có một ô trên tấm quilt có thêu hàng chữ sắc sảo “Tặng Thành và Trang Lacey, WA - Richard” do chính bà Richard thêu vào.
Tôi cảm động trước món quà bất ngờ mà ông đã đem đến ngày hôm đó. Phải nói là xúc động mới đúng.
- Tôi đã bỏ ra mấy tháng để làm và nhờ bà xã thêu mấy chữ để tặng hai bạn đó. You like it? (Anh có thích không?).
- I love it! And my wife she must love it too! Thank you so much brother (Tôi rất thích. Vợ tôi chắc cũng thích như tôi. Cảm ơn ông anh rất nhiều) - tôi cảm động trả lời.
Tấm quilt trải rộng cả cho giường đôi cỡ queen size. Từng mảnh jeans đã được chọn kỹ, sạch sẽ và có mảnh có nhiều kiểu thật đẹp, chỉ toàn là vải từ quần jeans. Tấm quilt được độn hai lớp thật dày, đắp lên thật ấm. Biết bao nhiêu là công bỏ ra từ lúc chọn cắt các mảnh jeans cho đến khi khâu ráp lại từng miếng. Thiệt là công phu đến chừng nào! Ngoài cái tay nghề điêu luyện là sự kiên nhẫn vô cùng của người làm. Vợ tôi trước kia cũng trong nghề may, nhưng phải phục tài khéo léo của ông.
Trong một buổi họp mặt người thân, tôi đem ra trình tấm quilt để mọi người thưởng lãm. Ai nấy cũng phải trầm trồ và ngạc nhiên trước công trình độc đáo của Richard. Bà dì Ba trong buổi tiệc phải lên tiếng nhận là:
- Có tiền cũng không bao giờ mua được một cái như vầy đó nhé con!
Tôi rất vui và hãnh diện vì có được món quà thật quý của một người bạn Mỹ vong niên. Tôi cất kỹ tấm quilt không dám lấy ra đắp. Tôi coi nó như một trong những báu vật của đời mình từ một người bạn mới quen ở xứ này. Bao nhiêu tình cảm đối với tôi và công phu của một người bạn Mỹ vong niên ở phương xa thể hiện qua món quà đặc biệt có một không hai này. Tôi nghĩ đúng như dì Ba đã nói, “có tiền cũng không bao giờ mua được”. Mà mua sao được một tấm lòng quý mến chân tình của hai người bạn đã đến với nhau vượt qua cả màu da, tuổi tác và không gian gói trọn trong tấm quilt này. Một món quà “vượt cả thời gian” để mãi mãi tồn tại cho đến dài lâu.
 “Thank you brother, for your priceless present!” (Xin cảm ơn món quà vô giá của ông anh).
Xin được kết thúc bằng một câu nói trị giá ngàn vàng về tình bằng hữu vô biên mà tôi đã ghi ra nguyên văn bằng tiếng Anh ở đầu bài: “Bạn tốt cũng giống như những ngôi sao, không phải lúc nào ta cũng thấy nhưng ta biết là họ vẫn luôn luôn hiện hữu bên ta”.
(Theo Vietbao 1.12.2013)