Tôi và anh cùng học chung cấp 2. Cái tuổi học trò ấy, không có định nghĩa của chữ yêu hay thương mà chỉ là thích. Rồi lớp 10, tôi và anh học riêng. Tôi vẫn như vậy, mỗi giờ ra chơi, lại đến lớp của anh. Tôi có ngờ đâu, xung quanh anh có nhiều người con gái quan tâm. Người ta nói anh học giỏi và đẹp trai nữa. Học giỏi thì tôi công nhận, riêng tôi thích anh thì chưa bao giờ nghĩ đó là vì anh đẹp trai.

Tôi không thể quên cái ngày ấy, lúc vừa chạm mặt anh ở căng-tin trường, anh đi với một bạn gái cùng lớp. Ánh mắt bạn ấy cứ nhìn tôi như viên đạn đâm xuyên. Những bạn học cùng lớp với anh ấy nói, bạn nữ này dọa đánh tôi. Vì nhớ tới câu nói ấy, tôi đã đi thẳng lại và đánh thật mạnh vào bụng của anh. Tôi bảo, sẽ không bao giờ gặp anh nữa. Chuyện như ngày hôm qua! Cái đánh ấy, bây giờ tôi vẫn còn rất đau. Sau lần đó, tôi đã không được gặp anh, mãi cho đến nay. Gia đình anh chuyển về Hưng Yên sống. Cái tuổi ấy, tình cảm có gì đâu mà đau đớn nhỉ? Thế mà tôi như ngã quỵ xuống. Tôi khóc. Và từ lúc ấy, lòng tôi cứ thôi thúc một điều, nhất định tôi sẽ ra gặp anh. Và cũng từ lúc ấy, tôi khẳng định rằng tôi có thương anh.

Năm nhất đại học, vào một ngày chủ nhật, tôi nghe một giọng nói rất thân quen. Là giọng của anh. Anh bảo lâu lắm mới tìm lại được số điện thoại nhà riêng của tôi và mẹ tôi đã cho anh số di động của tôi. Nghe giọng nói, nước mắt tôi đầm đìa và tim đập loạn. Tôi nghĩ trong đầu, ờ thì yêu xa vậy. Tuy nhiên, vì không hữu duyên, tôi mất liên lạc với anh lần nữa.

6 năm sau, trên trang Facebook, tôi nhận một lời mời kết bạn. Linh cảm cho tôi biết rằng: Là anh. Tôi đồng ý, tất cả như vỡ òa. Một lần nữa, tôi lại khóc. Tôi biết, lần này sẽ không lạc nhau nữa, chắc chắn là như vậy. Thế nhưng, người không lạc nhau, nhưng tim giờ lạc nhịp. Những tin nhắn, video call... khiến tôi bắt đầu nghĩ rằng, tôi sẽ bỏ tất cả để hai đứa như xưa. Chỉ cần anh cho tôi một lời hứa, một niềm tin để tôi tiếp tục sống với cảm xúc của mình.

Tôi nói với anh. Một ngày, anh im lặng. Hai ngày, anh im lặng. Ngày thứ 3, vết dao ở đâu đó cứa tim tôi. 3 năm cấp 3, 4 năm đại học, 2 năm đi làm? 9 năm. 9 năm xa như vậy có gì để khẳng định cho một cảm giác thích của tuổi học trò? Anh bảo tôi đừng nghĩ linh tinh nữa. Vậy, tại sao anh lại nói với bạn của hai đứa rằng "Anh không muốn tôi chờ anh, khổ vì anh. Công việc của anh chưa ổn định, lại là con trưởng, không thể vào Nam....". Anh bắt đầu xa lánh tôi...

Có phải tôi quá đáng khi bắt anh hứa một câu để tôi có động lực chờ anh? Tôi đã tìm anh 9 năm. 9 năm để nhận lấy câu nói của anh rằng đó là "cảm xúc học trò". Tôi phải làm sao? Tôi muốn biến mất khỏi anh, bỏ số điện thoại, hủy kết bạn và tất cả... nhưng tôi không làm được. Tôi không muốn lại mất anh”.

Chia sẻ của Ying - thành viên CLB Kết bạn

Chia sẻ của thành viên CLB Kết bạn:

Tôi rất hiểu tình cảm, cảm xúc và mọi vấn đề của bạn. Bởi vì tôi cũng từng đau đáu 1 người như vậy. 3 năm cấp 3, người ấy chăm sóc tôi từng li từng tý. Rồi đại học, quá bận rộn và với những mối quan hệ mới, cả hai bỗng chẳng mấy khi gặp.

Ai cũng có rất nhiều người thích và có những mối tình nho nhỏ, to to. Những tưởng định mệnh cho chúng tôi phát triển tình cảm ấy lên 1 nấc mới, khi người ấy từ nước ngoài trở về. Đến thăm tôi ngay khi mới về, người ấy hỏi rằng tôi có người yêu chưa. Tôi không biết rằng người ấy vừa đổ vỡ, nên đó là thăm dò cho 1 bước tiến mới. Tôi thật thà nói rằng vừa mới kết thúc, 1 nỗi buồn chưa qua, mà lỗi tại ông trời. Thế là người ấy dừng bước. Mãi sau này, cậu bạn thân học chung với chúng tôi nói lại, tôi mới biết. Tôi mãi băn khoăn rằng liệu khi ấy, tôi trả lời khác đi thì mọi sự có khác đi?! Nhưng hình như sẽ không khác đâu, Ying à. Mọi thứ hình như đúng là duyên, là phận. Duyên chỉ đến đó, nên ta mãi không thể thành hạnh phúc lứa đôi.

Giờ đây, cả hai chúng tôi đều có gia đình riêng. Mỗi khi gặp nhau, cả hai vẫn ân cần, trìu mến, và dường như tình cảm thuở cấp 3 vẫn sống lại trong lòng. Song chỉ thế! Đó mãi mãi là 1 góc trong tim, trong cuộc đời này. Theo tôi, bạn không cần phải giày vò nhiều. Hãy đừng nghĩ rằng do mình hay do người. Phận không đến thì ta không thể yêu. Hãy an nhiên mà sống vui tiếp.

* Để biết thêm các chia sẻ khác với Ying, bạn hãy truy cập vào địa chỉ: http://ketban.laodong.com.vn/showthread.php?529934