Về Hải Phòng

Về Hải Phòng về lại quê xưa

Cha mẹ nghèo căn nhà đã cũ

Gác xép hẹp bụi phủ dày quá khứ

Bể nước sâu lắng đọng nắng mưa qua

 

Về Hải Phòng để ăn canh bánh đa

Nhớ thương Cát Dài, đợi chờ Cát Cụt

Về Hải Phòng là để ngồi một chút

Vườn hăm hai Trần Hưng Đạo, Bình minh…

 

Về Hải Phòng chạm phải tuổi thơ mình

Thằng bé bụi đời lang thang phố xá

Hạt bụi bây giờ đã già đã mong manh quá

Yêu chưa xong mộng mị cũng chưa xong

 

Về Hải Phòng chợt một chiều bềnh bồng

Sông Cấm cũng qua, cầu rào cũng vượt

Ngăn cách cuối cùng biển mờ mắt ướt

Casino lặng ngắt đỏ đen

 

Về Hải Phòng tụ quần cố nhân

Bạn thuở nhỏ bạn bây giờ trộn rượu

Chẳng có gì đón đợi phía trước đâu, có còn gì nồng điệu?

Ta bên nhau hòa lẫn lạ quen

 

Về Hải Phòng là để nhớ em

Trăm cây số ngàn cây cũng vậy

Nhớ và tin một điều sau đấy

Em hiện ra cười sáng cửa ga

 

Về Hải Phòng rồi lại để đi xa…

 

Về với thành phố tuổi thơ

Về thành phố trong một ngày mưa rét

Ta căng mình ra từng mảnh con đường

Trống thơ dại bốn bề đập nhịp

Mưa từng cơn ướt đẫm rượu nồng

 

Những ngõ ngách tâm tư không cùng

Thơ đầm đìa đình chùa bạn cũ

Trong veo nước của ngọn nguồn sách vở

Mưa nên yêu nên khóc nên cười

 

Ta đi dài trong đời mỏi, chân ơi!

Về thành phố vẫn bước đầu ngượng ngập

Chiều tái xám như người vừa thoát ngục

Mưa đền ta một cốc men đầy.

 

Ta hong lên em quần áo ẩm một ngày

Em gay góc đắm chìm đâu chẳng biết

Em đang bóc dần mình sưởi ta bằng tinh khiết

Bím tóc thề lay lắc tuổi mười lăm

 

Rượu như mê ta giây lát xuất thần

Thầy “mất dạy” đãi xích lô một cuốc

Chân thầy đạp vào lòng ta nhói buốt

Thành phố rộng ra những kiếp cơ hàn

 

Một cây già gãy gục lúc nửa đêm

Rời thành phố lại một ngày trở gió

Máu rớm những ngón tay phím dương cầm nứt vỡ

Tuổi thơ ơi! Đừng buồn nữa, ta chào…

 

Những giọt mưa đồng hành

Những giọt mưa ngồ ngộ say mê

Đám mây nắng vỡ ra giữa gió

Những đứa con

Ồn ào không gian

Cười nói

Những giọt mưa chẳng hề mệt mỏi

Reo hạt triền miên

 

Người lính trú vội mái hiên

Rồi lại đi mảnh ni lông khoác chéo

Anh lẫn vào mưa lúc nào chẳng hiểu

Ngỡ mưa dệt nên anh

Có một đứa trẻ con từ trong anh chạy nhanh

Nhập vào đám trẻ con trần truồng đang hò reo giữa phố

Có một người nông dân từ trong anh hớn hở

Xoè tay đồng hạn đón mưa

Có một người lính Trường Sơn từ trong anh năm xưa

Vội vã vắt áo quần ướt mưa hơ lửa

Có một người... có một người nào nữa

Người lính bước nhanh

Anh và mưa cứ như thế đã bao lần…

Người lính đi

Đi qua thành phố

Bao chân trời thử thách đợi anh

Trong cuộc hành trình chưa nghỉ

Mưa và anh là bạn đồng hành!

Minh họa của họa sĩ Lê Thiết Cương.

 

Ớt xanh

 

Không phải xanh có nghĩa là chưa chín

Cay và thơm tinh khiết

Ớt xanh

Cái ngọn lửa màu lá biếc

Thiêu đốt anh giống một người tình

 

Không phải vị hăng hắc mời mọc của cave mấy nàng

Không phải vị quen quen thân thuộc của vợ

Người tình ớt xanh

Anh cắn từng cơn và em dâng hết

Như miền Trung chịu đựng và mãnh liệt

Sao lại có ớt xanh?

Sao lại có miền Trung?

 

Không phải củi mà anh cháy như rừng

Thành than, thành tro, rồi tan thành đất rữa

Thiêu đốt nhau đến bao nhiêu nữa

ơi người tình…

ơi trái ớt xanh…

 

Người bán rắn ở Văn Miếu

 

Đây là lần thứ hai sau lần làm người lính

Anh cầm trong tay một thứ dễ chết người

Ngoe nguẩy năm con rắn

Giữa vỉa hè phe phảy như sôi

 

Lặng im anh thương binh ngồi

Như hồi nào phục kích

Chỉ có khác: súng thì bắn giặc

Còn rắn thì để bán, thế thôi

 

Sau lưng anh một quá khứ cao vời

Bia tiến sĩ sừng sững trong bất tử

Trước mặt anh biến động cuộc đời

Không phải là trò chơi

Anh có thể từng xông lên tự nguyện

Nhưng làm gì để sống qua từng ngày?

 

Bên anh, bao lính trẻ hôm nay

Lại chuẩn bị lên đường như anh thanh thản

Người ta thường vì nghĩa lớn

Hình như dễ hơn những toan lo cỏn con

Có gì giống nhau giữa khẩu súng và con rắn

Trong tay anh cầm

Nó đều giúp anh giữ mình nguyên vẹn

Giữa bao nhiêu giằng xé mất còn.