Trong quá khứ, Việt Nam đã từng có nhiều kì vọng lớn lao khi tham gia vào WTO. Xuất khẩu và đầu tư nước ngoài tăng trưởng mạnh mẽ. Tuy nhiên, nguồn vốn lớn ồ ạt đổ vào Việt Nam đi kèm với chính sách tiền tệ thiếu kinh nghiệm (chính sách quản lý neo tỉ giá với độ mở cao hơn) đã góp phần thổi phồng bong bóng bất động sản và khiến lạm phát hai chữ số trở lại vào năm 2008. Sự phụ thuộc lớn của Việt Nam vào nhập khẩu và đầu tư nước ngoài, các ảnh hưởng kéo dài của khủng hoảng kinh tế thế giới và những yếu kém nội tại kéo dài trong giai đoạn hậu - WTO đã gióng lên hồi chuông cảnh báo Việt Nam không nên quá tự mãn với việc ký kết những FTA đầy hứa hẹn như TPP, hay ở mức độ thấp hơn như AEC.

Những người sẽ dễ bị thiệt hại nhất từ TPP và AEC ở Việt Nam được dự đoán là những nhà sản xuất các sản phẩm sữa (do sản xuất trong nước còn thiếu và lượng nhập khẩu lớn trên thị trường), thịt bò (do chất lượng tốt và giá cả hợp lý của thịt bò nhập khẩu), các sản phẩm từ gia cầm (do giá hàng nội địa đang tăng lên cùng với những lo lắng về an toàn vệ sinh thực phẩm trong những đợt cúm gia cầm hoặc các dịch bệnh khác), thịt lợn và thịt gà (do giá nhập khẩu thấp, dù cạnh tranh sẽ không quá gay gắt nhờ vào thói quen tiêu dùng thịt tươi của người Việt, lượng hàng nhập khẩu còn ít và giá cả hàng trong nước còn ở mức chấp nhận được).

Xét trên nền kinh tế vĩ mô, dự báo GDP tăng lên sau khi gia nhập TPP và AEC, với Việt Nam là nước được lợi nhiều nhất xét trên phần trăm thay đổi GDP khi vào TPP. Việt Nam còn tăng trưởng mạnh về đầu tư, tiêu dùng và nhập khẩu nói chung, cũng như về sản lượng và xuất khẩu của một số ngành (may mặc, dệt, da giày), đặc biệt là vào thị trường các nước TPP. TPP, và ở cấp độ thấp hơn là AEC, sẽ khiến Việt Nam mất đi một số thị trường vào tay các đối thủ cạnh tranh như Mỹ (ngành thực phẩm chế biến) hay Trung Quốc (ngành thiết bị điện tử),… Đồng thời, có thể thấy sự dịch chuyển của các nguồn lực sản xuất từ các ngành suy giảm (như sản phẩm gỗ, than đá, hóa chất, cao su, phương tiện giao thông, máy móc và linh kiện, thiết bị điện tử) sang các ngành mở rộng (dệt may và da giày). Mặt khác, xét riêng cho ngành chăn nuôi, kết quả chỉ ra rằng toàn bộ ngành nói chung sẽ thu hẹp sản xuất sau khi tham gia TPP, và AEC ở mức độ ảnh hưởng thấp hơn. Với năng suất thấp và sức cạnh tranh yếu như hiện nay của ngành chăn nuôi, người chăn nuôi gia cầm (và lợn với mức độ thấp hơn) sẽ bị thiệt nhất về sản lượng và phúc lợi, mặc dù thói quen tiêu dùng thịt nóng hơn là thịt đông lạnh hiện nay của người Việt có thể giúp trì hoãn tác động này. Riêng ngành sữa và bò thịt sẽ có cơ hội tồn tại cao hơn. Tuy nhiên, các nỗ lực tái cấu trúc ngành cần được đẩy nhanh hơn nữa để nâng cao hiệu suất cũng như sức cạnh tranh với các đối thủ nước ngoài ngay trên chính thị trường nội địa.