Thằng nhỏ tầm mười mấy tuổi, tay buông thõng, trên đầu đội cái mẹt chất đầy bánh tiêu, vừa đi vừa rao nhưng mắt lại lơ đãng nhìn phía trước như thể chẳng quan tâm đến người ta có mua hay không.

Nhìn thằng nhỏ, bỗng thấy mình như bị quẳng về một năm tháng nào đó mờ mịt sợ hãi. Thời của những người Chăm cũng tay buông thõng, áo ngũ sắc, đầu đội những thúng thuốc gia truyền đi bán dạo ở các vùng quê. “Ban ngày họ là người nhưng đêm đến họ là những con ma hời lưỡi dài quá gối…” - người lớn ở quê tôi thường thi thầm với nhau mỗi khi thấy họ đầu ngõ. Hồi đó còn nhỏ tôi chưa biết đó là những lời đồn nhảm nhí.

Nhưng rồi số phận lại run rủi đưa tôi kết thân với một cô gái Chăm tên là Sa Ni. Chúng tôi gặp nhau ở phố Hội, nơi Sa Ni trú tạm kiếm cơm bằng điệu múa Apsara hàng đêm. Buổi đầu Sa Ni rất cảnh giác với tôi vì em từng thề “chỉ ôm con trai Chăm thôi và không bao giờ cho phép ai khác kiểu như anh đụng vào thân thể!”.

Lần nào chuyện với tôi Sa Ni cũng thề, nhưng bẵng một thời gian lại bất ngờ gặp nàng ôm eo một họa sĩ đến từ đất Bắc. Có lần định hỏi Sa Ni chuyện lời thề khi chứng kiến chuyện này. Nhưng sau không hiểu sao lại bảo “thôi để anh ôm em một lần…” khi Sa Ni vừa bưng cái hũ trên đầu mình xuống khi kết thúc điệu múa ngay bên vệ đường để phục vụ tôi chụp ảnh. Chỉ là tôi đang muốn chiến thắng nỗi sợ hãi về lời đồn đại nhảm nhí những “người - ma hời” đầu đội thúng thuốc gia truyền năm nào bỗng dưng động đậy…

Hôm rồi gặp lại thằng nhỏ bán bánh tiêu mới biết nó tên là Huy, quê tận Phú Yên, theo mẹ ra Đà Nẵng, buổi đi học, buổi phụ mẹ bán bánh tiêu đã được mấy năm. Chuyện một lúc, con gái 8 tuổi của tôi xin mẹ mua một lúc 10 cái bánh tiêu để ủng hộ anh Huy. Hỏi mua nhiều thế làm sao con ăn hết? Con gái cười, bảo “lát nữa con con mang đến lớp tiếng Anh mời các bạn cùng ăn”.

Một lúc trên xe đi học, con gái buồn buồn bảo “anh Huy tội nghiệp quá ba hè. Nếu con lớn như ba, lúc nãy con đã cho anh Huy một triệu luôn rồi”. Ừ, thì, là, thôi cứ tập trắc ẩn thế đi đã, chuyện một triệu tính sau con gái ạ. Ngoài kia, hôm nay, ngày mai và nhiều năm tháng nữa, con sẽ còn rất nhiều cơ hội để sống thiện lương như con muốn.

Im lặng một lúc, con gái bất ngờ hỏi “trên đời này ba yêu ai nhất?”. Tôi không chần chừ: “Dĩ nhiên là ba yêu con nhất rồi”. Tưởng thoát phần hỏi đáp rồi, ai ngờ một lúc bảo “ba ơi, con thấy ba trả lời hình như có gì đó sai sai. Ba phải nói là ba yêu bản thân ba nhất mới đúng”, nghe cứ như bề trên phán xuống.

Ừ nhỉ! Hãy biết yêu mình trước đã...